Lảm nhảm

22/12/2018

Hôm nay lên tumblr đọc được tin bác hiroyuki Takei phải nằm viện, mình bàng hoàng lắm. Dù biết bác nhiều tuổi rồi chuyện này khó tránh khỏi thì cũng không làm mình hết đau lòng. Shaman King và ngài Hao là tình yêu của mình nên mình rất rất mong bác sớm khỏe. T. T. Truyện có thể ngưng viết tiếp cũng được nhưng mình còn muốn sang nhật xin chữ kí bác nữa. T. T

Advertisements

Các tác phẩm đọc đến tháng 31/12/2018

 

Một mùa tổng kết cuối năm nữa lại đến. ~

  1. Cuộc gặp gỡ mùa hè (Takashi Hiraide): không có ấn tượng lắm với bộ này, đọc giải trí cũng tạm được, nhớ mang máng là cuộc gặp của một gia đình với con mèo hoang.
  2. Thợ bánh Samurai (Araki Gen): mới hôm trước mình mới biết bộ này có phim bản Nhật lâu lắm rồi, cơ mà cũng không định xem. Nội dung cũng không đặc sắc lắm, kể về chuyện một anh chàng samurai xuyên không về hiện đại, trở nên nổi tiếng vì tài làm bánh (kết truyện anh ý xuyên trở về thời đại của mình).
  3. Mùa thu của mèo Holmes (Akagawa Jiro): Ban đầu mình mua nó vì cái tên và mường tượng mèo Holmes sẽ ngầu lòi các kiểu như ngài Holmes trong lòng mình ý. Cơ mà đọc rồi thì khá thất vọng, các vụ án khá…nhạt, cảm giác phá án được gần như toàn nhờ tình cờ mới may mắn ý, chả thấy không khí suy luận đâu cả.
  4. Utopia – Địa ngục trần gian (Thomas More): Quyển này độc, hay, giúp bạn có thể hình dung cụ thể về mô hình xã hội chủ nghĩa đúng mực (nói đến mô hình này làm mình nhớ đến cuốn 1984 – viết về mô hình “xã hội chủ nghĩa” độc tài).
  5. Nhân gian nằm nghiêng (Đặng Hằng): Truyện tiểu thuyết lịch sử, bối cảnh nhà trần những năm chống quân Nguyên, nữ chính là một cô gái hiện đại xuyên không về, nam chính là cụ Trần Nhật Duật. Ok, mình biết cụ Duật rất suất, rất giỏi, người gặp người thích (mình cũng đổ đứ đừ) nên các truyện tiểu thuyết lịch sử cứ cái bối cảnh này là rất thích đưa cụ làm nam chính. Nói chung mình cũng không chê cũng không thích bộ này lắm.
  6. Meo meo huyền mèo: Đây là sách tranh, đẹp mà hay lắm nha. Tác giả vẽ theo kiểu ukiyoe nhìn mê chết được.
  7. Vầng, sau đây là “liên khúc” truyện cổ tích/thần thoại (thú vui nho nhỏ của mình)

+ Truyện cổ Triều Tiên (bản của Nhã Nam)

+ Truyện cổ Nhật Bản (bản của Nhã Nam)

+ Nhật Bản cổ đại ( Fiona MacDonald)

+Thần thoại Bắc Âu; Truyện cổ Grim; Nghìn lẻ một đêm; Vua Authur (đây là bộ 4 cuốn của Đinh Tị, nhà xuất bản Thanh niên)

+Quái đàm (tác giả Herne, bản của IPM): truyện về yêu quái khá hay. Mình thích truyện anh chàng cụt tai Hoichi, cây anh đào 16, anh đào của bà vú, gương và chuông đồng, uyên ương, aoyagi (liễu xanh), yuki onna cùng với bài kí bươm bướm và kiến.

  1. Thầy lang (Nguyễn Hữu Dũng dịch): Đây là cuốn mình mua vì dịch giả (rất ấn tượng với bác vì dịch Qua Vadis nên mình khá tò mò về văn học Ba Lan). Thầy lang có motip của drama Hàn quốc “xưa như diễm”: nhân vật chính là bác sĩ nổi tiếng, sau mất trí nhớ, nhưng vẫn dùng tài năng của mình cứu giúp mọi người (tự dưng mình nhớ đến phim Anh và em, phim Hàn Quốc). Nếu mà ai đọc hay quan tâm đến cốt truyện ý thì mình nghĩ bộ này khó thỏa mãn họ vì cốt truyện nó rất nhàm, cái có thể gọi là hay của bộ này là thế giới nội tâm, xã hội với đầy “miệng lưỡi thế gian”. Ngoài những tình tiết hư cấu về tài năng y thuật (vầng,ví dụ như nhân vật chính phẫu thuật não trong một nhà kho ở một vùng quê hẻo lánh, một mình, không có các thiết bị cấp máu, đo đạc gì đó, và quan trọng nhất là bệnh nhân đã sống và KHÔNG bị nhiễm trùng) thì bộ này đọc khá hay.
  2. Nhật ký ngốc xít (Jim Benton) (4 quyển do Nhã Nam xuất bản): Mình thích bộ này và tiếc rùi rụi việc Nhã Nam không xuất bản nốt 4 quyển còn lại. WHY, Nhã Nam, why???

Câu nói yêu thích: “Những thứ dễ đọc thì không dễ viết”.

  1. Nỗi buồn chiến tranh (Bảo Ninh): Nghe tên đã thấy buồn rồi, đọc còn nặng nề tinh thần hơn. Truyện rất hay, rất ám ảnh. Cách kể chuyện rất tài tình, đọc mà không ngán, tuy nhiên mỗi khoảng hồi ức lại rất nặng nề, thương tâm nên đọc lâu rất mệt. Sách không có minh họa nhưng bìa đẹp. Về review nội dung sau mình sẽ làm một bài cụ thể.

Câu nói yêu thích:

  • Nghĩa vụ của một con người trước Trời Đất là sống chứ không phải hy sinh nó, là nếm trải sự đời một cách đủ ngọn ngành chứ không phải chối bỏ.
  • Nỗi buồn chiến tranh trong lòng người lính có cái gì tựa như nỗi buồn của tình yêu, như nỗi nhớ nhung quê nhà, như biển sầu lúc chiều buông trên bên sông bát ngát, (…). Tuy nhiên với điều kiện không được dừng nỗi buồn ở một chiến trận cụ thể nào, bởi vì khi dừng lại không còn là nỗi buồn nữa mà là sự xé đau trong lòng, và nhất là đừng có chạm tới những cái chết.
  1. Trần Khánh Dư (Lâm Sơn Minh): Tiểu thuyết lịch sử, cũng bối cảnh nhà Trần trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông. Truyện viết cũng được, tô bóng hơi quá, có cameo của cụ Độ, có nhân vật trùng tên với mình nên đọc cứ hơi nhột (^^).
  2. Ở đây sửa kỷ niệm xưa (Omoide no toki shuurishimasu) (Tác giả: Tani Mizue): Hiếm lắm mới có một quyển truyện Nhật làm mình vừa ý như thế này, phần lớn truyện Nhật mình đều thấy rất nhạt, cách hành văn của họ mình cũng không thích lắm.

Nam chính (Iida Shuuji- trời cái tên hay. Shuuji, gọi thân mật có thể là Shuu, Shuu-chan~) đúng gu mình thích. Nữ chính( Nishina Akari)  rất khá, lối suy nghĩ và cách hành xử mình rất ưng. Tình tiết theo lối giải đáp bí mật, nhiều chỗ bất ngờ.

Btw, bộ này còn tập 3,4, hy vọng Nhã Nam không bỏ dở giữa chừng. Mình còn muốn biết thân phận của Taichi đây.

  1. Kino no tabi (Keiichi Shigasawa): Nhiệt liệt đề cử. Rất hay! Btw, nếu bìa truyện vẫn giữ hình Kino trong anime ss1 thì tốt rồi, trả lại đại tỉ Kino ngầu lòi cho tui!!!

Những lối về ấu thơ (Phạm Công Luận – Đặng Nguyễn Đông Vy): Cặp đôi tác giả yêu thích của mình. Cuốn sách là những mẩu truyện về tuổi thơ của họ, rất chân thực và cảm động. Những truyện mình thích : Tủ chén kiểu của má (tự dưng cũng muốn sưu tầm chén), chợ ga Phú Nhuận, Tết của người già, Trường cũ mai vàng, Đêm cuối năm của người thợ mộc ; Mộng đinh lăng (đọc bài này mình cấp thiết thấy phải học cho trọn tay nghề nấu nướng của phụ thân), Người đã tặng tôi một nhành sơ ri, Những quả bóng bay về phía biển , Vạn thọ hương, Những lối về ấu thơ.

 

Trên đường rong ruổi (Phạm Công Luận) và Lạc giữa nhân gian (Đặng Nguyễn Đông Vy): Mình thích văn phong của chú hơn của cô (^^). Aaaaa, cảm giác viết sách cùng bạn đời hẳn là tuyệt lắm.

Câu nói yêu thích:

  • Niềm vui là những bông hoa sẽ héo tàn, ký ức là mùi hương vĩnh cửu.
  • Ta cảm nhận ý nghĩa cuộng sống và tình vợ chồng đầy đủ sâu sắc và trọn vẹn hơn. Những điều này, ta không thể nói hết cho mẹ con nghe (aaaa, tình quá, huhuhu!!). Ta chỉ mong rằng khi “cùng nhau già đi” như mẹ con thường hay nói, mẹ con sẽ thấy hết được những ẩn tình của ta dành cho mẹ con lớn bao nhiêu, nó cũng chân thành và giản dị như vùng quê của mẹ con mà chúng ta đang hồi tưởng lúc này vậy.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chuyện nhổ củ cải

Tác giả: comuaxuan

Chỉ là một phút ngẫu hứng cộng thêm tình yêu với Illu-chan nên tưởng tượng ra một mẩu chuyện nhỏ. T luôn nghĩ kỳ thực tuổi thơ của Illu sẽ rất “dữ dội”, hài hước theo cách nào đó

Summary:

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ, có hai ông bà già sống với nhau. Một ngày, ông ra vườn nhổ củ cải. Ông túm lấy phần lá xanh mơn mởn lộ ra khỏi mặt đất. Ông kéo thật mạnh…

_______________________________________________________________________________

 

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ, có hai ông bà già sống với nhau. Một ngày, ông ra vườn nhổ củ cải. Ông túm lấy phần lá xanh mơn mởn lộ ra khỏi mặt đất. Ông kéo thật mạnh…

Illumi chớp chớp, đôi mắt mèo to tròn nhìn chằm chằm vào ngọn cỏ bạc trắng trong vườn. Trời nóng như thiêu, không khí khô hanh, cây cối thì lá rũ xuống mà cỏ thì mềm oặt, gục ngay xuống đất. Ấy vậy mà ngọn cỏ này lại thẳng tắp, hiên ngang giữa nắng, thậm chí thi thoảng còn đung đưa theo gió. Phiến lá của nó mỏng tang như sợi chỉ, cả một ngọn cỏ có khi phải đến trăm ngàn phiến lá.

Illumi đảo mắt nhìn quanh, vài giây sau lại nhìn chòng chọc vào loại thực vật kỳ lạ kia, lúc sau, cậu gật đầu nhẹ một cái rồi dùng bàn tay của mình bứt lấy một sợi của ngọn cỏ. Cậu đưa lên miệng, nhai một tẹo, không cảm nhận được vị gì. Có thể là quá ít, cậu lấy cái sợi mỏng như cước ra khỏi miệng. Thế là, cậu định lấy một nhúm cỏ vào miệng ăn thử, nhưng nhổ một nhúm khó hơn nhổ một sợi. Tức mình, cậu quyết định nhổ phứt luôn ngọn cỏ này cho rồi.

Illumi tóm lấy ngọn cỏ và kéo nhưng nó chẳng xoay chuyển. Cậu trừng mắt lên, trong đôi đồng tử đen huyền ánh lên tia ngạc nhiên. Cậu đã trải qua huấn luyện của gia tộc được hơn một năm rồi, điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung đều đã kinh qua, vậy mà nay không nhổ được một ngọn cỏ? Illumi cảm thấy sau chuyện này mình nên quay lại phòng giam.

Illumi đem nốt tay còn lại ra dùng và kéo.

Ông lão dùng hết sức bình sinh ra kéo nhưng cây củ cải vẫn không hề nhúc nhích. Ông lão bèn gọi bà lão ra giúp sức. Bà lão bám lấy eo ông lão và cả hai cùng kéo…

Xem chừng ngồi sổm mà kéo thì không ăn thua, cậu đứng dậy rồi kéo. Ngọn cỏ vẫn nằm im.

Hai ông bà lão kéo mãi mà không được, thế là họ quyết định lấy cuốc đào nó lên.

Illumi nghiến răng nghiến lợi, đem hết sức bình sinh ra mà kéo, gân tay cậu nổi lên thấy rõ, mặt thì phiếm hồng duy chỉ có đôi mắt vẫn hoàn miêu tử. Ngọn cỏ bắt đầu lung lay, cơ mà phần rễ của nó có vẻ không nhỏ và dài như cậu tưởng vì cậu thoáng thấy một bề mặt khá lớn bên dưới. Cậu duy trì lực và bước lùi. Chẳng mấy chốc, cậu đã giật được ngọn cỏ này ra khỏi mặt đất. Nhưng vì phần rễ có vẻ lớn nên lúc kéo ra, cậu đã làm đất bắn tung tóe, bụi bay mịt mù.

Khi bụi tản đi hết, Illumi đang tính mang ngọn cỏ khổng lồ này về cho các quản gia nghiên cứu thì trước mắt cậu chẳng thấy cái rễ bự kia đâu mà thay vào đó là cụ cố của cậu bé, ngài Maha Zodyck.

Illumi: Tằng, tằng tổ phụ…

Maha Zodyck vẫn giữ y nguyên nụ cười của mình.

Maha: Chào buổi sáng Illu.

Illumi: Là buổi trưa, thưa tằng tổ phụ.

Maha: Chào buổi trưa Illu.

Illumi: Tằng tổ phụ, người có thấy ngọn cỏ khổng lồ nào quanh đây không ạ?

Maha chớp mắt một cái, rồi cười khì khì: “Ồ, vườn nhà ta có loại cây đấy sao?”

Illumi gật mạnh, cậu nghĩ mình cần phải miêu tả cho tằng tổ phụ nếu không tằng tổ phụ sẽ nghĩ cậu nói dối mất: “Ngọn cỏ màu bạc trắng, rễ thì to bự ạ.”

Illumi thấy cụ cố không biểu cảm gì mà vẫn cứ cười, cậu nghĩ mình phải tìm ví dụ nào cho cụ thể hơn. Cậu nhìn khắp và thấy phần tóc trên đỉnh đầu bóng láng của cụ cố không thể nào mà giống hơn. Cậu túm lấy ngay phần tóc và chỉ cho cụ cố.

Illumi: Phiến lá của nó mỏng như sợi cước, trông y như thế này này luôn. Con còn thử xem nó có phải loại mang độc tố không mà chẳng thấy có vị gì.

Maha: …

Illumi: …

Maha: Illu, đấy là tóc của ta.

Illumi: Vâng, con đang lấy ví dụ so sánh ạ.

Maha: …

Illumi: …

Maha: Illu, ngọn cỏ con nói là tóc của ta . – Maha Zodyck lấy tay chỉ vào phần tóc duy nhất của mình đang nằm trong bàn tay bé nhỏ. Đoạn, Maha chỉ tiếp vào cái hố sâu hoắm, cái thứ là kết quả của sự vật lộn của Illu nhà ông – Ta ngủ ở đó từ hôm trước thì bị con kéo lên.

Đôi mắt mèo mở lớn, thật lớn. Bàn tay bé xinh nhẹ nhàng thả tóc ông ra.

“Nói cách khác con nhầm ta với một ngọn cỏ” – Maha Zodyck rất hài lòng khi nhìn thấy vẻ mặt này của đứa chắt trai. Ah, đã bao lâu rồi ông mới thấy một người Zodyck ngạc nhiên a. Còn trẻ, còn khỏe thì nên tươi tỉnh, sinh động thế này chứ, ai như mấy đứa con giai, cháu giai, cháu dâu kia, suốt ngày mặt đăm đăm nhìn đã thấy chán mà.

Nắng ong ong. Trời này mà ăn dưa hấu hay đá bào kèm shiro thì tuyệt vời, Maha Zodyck nghĩ vậy, rồi ông nắm tay đứa bé vẫn còn chưa hết hoàn hồn kia. Hai người đi được một lúc lâu, (có trách thì trách vườn nhà Zodyck quá rộng đi, gì thì gì người ta cũng có riêng một quả núi mà), Maha mới nghe thấy giọng nói trong trẻo của bé.

Illumi: Tằng tổ phụ ơi!

Ông cười~

Illumi: Ở dưới đất thì sẽ mọc ra mầm tóc ạ?

Khóe miệng Maha giật giật.

Maha: Sao con lại nghĩ là mầm tóc, Illu?

Illumi: Thì cũng giống như cây ý, mầm phải ở trong hạt, có điều kiện thích hợp mới nảy ra. Cũng như tóc của tằng tổ phụ dù ở trong đầu tằng tổ phụ nhưng vì chưa có nơi lý tưởng nên mãi không mọc.

Maha: Ta từ trước vẫn có tóc a. – Maha chỉ vào nhúm tóc duy nhất trên đỉnh đầu.

Illumi: Vậy con nói lại – Illumi dừng một quảng – là chưa có nơi lý tưởng nên mãi không mọc thêm. Nói vậy thì, ở dưới đất tằng tổ phụ cũng không mọc được thêm tóc ạ?

Maha Zodyck cười càng thêm sâu: “Illu, tóc tai là chuyện không thể xem nhẹ, nhất là ngay từ khi còn trẻ. Con hiểu không?”

Illumi gật đầu, môi mím lại, đôi mắt trở nên sâu không thấy đáy. Cậu bé nhủ thầm, mình nhất quyết phải bảo dưỡng tóc, không thể hói như tằng tổ phụ được.

Và đó là lần đầu tiên Illumi Zodyck biết con người có thể ngủ dưới đất và cũng là lần cuối cùng ngài Maha Zodyck có tóc.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tổng hợp tác phẩm cho đến 31/12/2017

Tổng hợp tác phẩm cho đến 31/12/2017

  1. Nếu biết trăm năm là hữu hạn (Phạm Lữ Ân): là tản văn duy nhất (cho đến thời điểm này) làm mình yêu thích.
  2. Truyền kỳ mạn lục (Nguyễn Dữ): câu truyện hay nhất là về Sở Bá Vương. Nói đến Sở Bá Vương thì có phim “Bá Vương biệt cơ” (gay movie) rất chi là hay, cảm động; ngoài ra còn có bài hát Tân Bá Vương biệt cơ nữa.
  3. Những ngày thơ ấu (Nguyên Hồng): nếu tách biệt tác giả với nhân vật ý thì đây là tác phẩm cảm động, nhất là đoạn nhân vật chính đi lang thang dưới đường phố mưa bụi mà cảm thương, uất hận cho người mẹ bị xã hội cay nghiệt. Tất nhiên mình biết đây là tự truyện của tác giả, chính điều này làm mình có thêm một suy nghĩ nữa là bé Hồng sắc sảo, hiểu đời, già trước tuổi quá.
  4. Vang bóng một thời (Nguyễn Tuân): Trước khi đọc mình đã ấn tượng lắm lắm với cụ qua hai tác phẩm : “Chữ người tử tù” và “Người lái đò sông Đà”,sau khi đọc xong mình đã liệt ngay cụ Nguyễn vào danh sách nhà văn yêu thích của mình. Cách dùng từ của cụ, câu chuyện của cụ nó thật nhưng không thô, sang nhưng không bóng bẩy, đọc mà phê lắm luôn.
  5. Nắng trong vườn (Thạch Lam): phần lớn các truyện ngắn trong tác phẩm này đều lấy chủ đề tình yêu nam nữ, miêu tả nội tâm các nhân vật trong cuộc là nhiều. Mình không đánh giá cao lắm các truyện trong tập “Nắng trong vườn”, tất nhiên trừ “Hai đứa trẻ” (đưa vào sách giáo khoa có khác), nói chung lối viết của Thạch Lam không hợp gu của mình.
  6. Chào mừng đến N.H.K: Thú thực, mình thấy truyện này khá nhảm, nam chính quá ư là vô dụng, ảo tưởng cũng cao nữa. Nam chính là một hikikomori + lolicon, ngoài ra có nhân vật mắc trầm cảm, và một nhân vật muốn tự sát. Điều duy nhất khiến mình thích ở bộ light novel này là cách khuyên một người không có gì bám víu vào cuộc sống, trống rỗng giữa nhân gian, luôn cảm thấy thất bại để tồn tại. Đó là hãy đổ lỗi những xui xẻo trong cuộc đời mình cho một thế lực vĩ đại nào đó, mà trong truyện là N.H.K. N.H.K của nam chính là Nippon Hikikomori Kyokai (Hội Hikikomori Nhật Bản), N.H.K của mỗi người lại khác nhau. Tất nhiên mình không hy vọng một ngày nào đó phải “viện trợ” tới một N.H.K.
  7. Tuyển tập truyện ngắn – AQ chính truyện ( Lỗ Tấn): một nhà văn khác mà mình yêu thích là cụ Lỗ Tấn. Các truyện ngắn trong tác phẩm nói chung là thật đến trần trụi, châm biếm cao. Các câu nói kinh điển:
  • “Nhân vật nhờ văn chương mà trường thọ, văn chương nhờ nhân vật mà lưu truyền. Rốt cục văn chương nhờ nhân vật hay nhân vật nhờ văn chương mà được lưu truyền cũng khó nói cho minh bạch.”
  • Danh sách liệu pháp thắng lợi tinh thần của AQ: coi kẻ khác thấp kém hơn mình vì gia đình mình danh giá hơn nó/ vì con mình sau này sẽ giỏi hơn con nó, lườm nguýt kẻ thù thay vì chửi lại, coi mình là bố kẻ khác và cho rằng nó đánh mình thì khác gì đánh bố nó, bị đánh và tưởng tượng đến cảnh mình đánh kẻ đó mà đắc ý.
  • “Càng giàu có càng không dám rời một đồng xu, càng không dám rời một đồng xu thì càng giàu có.”
  • “Kỳ thực, trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi.”
  • “Mục đích lớn nhất của đời người là mưu sống. Và trên con đường đó, hoặc là nắm tay cùng đi, hoặc một mình can đảm tiến lên.”
  1. Ông già và biển cả (Earnest Harmingway): Ngoài lề nói đến Harmingway thì có một loại cocktail mang tên ông, ông cũng là người nghiện absinthe (tên mỹ miều: the green fairy- nàng tiên xanh).

Các câu nói hay:

  • “Thoạt tiên là vay mượn. Rồi sau đó là ăn mày.”
  • “Lão luôn nghĩ về biển như lamar, đấy là cách người ta gọi biển bằng tiếng Tây Ban Nha khi họ yêu biển.”
  • “Cái quá tốt đẹp thì khó bền, lão nghĩ. […] Con người sinh ra không phải để thất bại. Con người có thể bị hủy diệt chứ không thể bị khuất phục”

Công thức absinthe (có thể chống sốt rét):

Tỉ lệ 3 phần nước và 1 phần hỗn hợp (đại hồi, tiểu hồi, thì là, ngải cứu, bạch mã).

  1. Bóng ma trong nhà hát (The phantom of the opera – Gaston Leroux): Ai chưa đọc truyện này thì mình nhiệt liệt đề cử. Hãy đọc và cảm nhận tình yêu có chút vặn vẹo twisted nhưng là yêu tha thiết, yêu vô cùng của Erik dành cho Chirstine. Đọc xong hãy nghe ngay bản “the phantom of the opera” của SIERRA BOGESS VÀ RAMIN KARIMLOO.
  2. Romeo và Juliet (W.Shakespear): Đọc đi để cảm thấy tình yêu của họ không phải trẻ trâu, bột phát như những gì chỉ một đoạn trích trong sgk đem lại. Nếu có thể hãy đọc song song với bản tiếng Anh. Nhân tiện, nhân vật mình thích nhất là Mercutio nói câu nào có muối câu đó, vậy mà chết yểu. T.T

Xin trích một số đoạn hấp dẫn, có tính chơi chữ cao:

 

“Gregory: Of my word, we’ll not carry coals

Sampson: No for then we should be colliers

Gregory: I mean, as we be in choler, we’ll draw

Sampson: Ay, while you live, draw your neck out of the collar.”

 

“Sampson: I am a pretty piece of fish

Gregory:  Tis well thou art not fish, if thou hadst thou hadst been poor John.”

 

“Benvolio: In love

Romeo: Out-

Benvolio: Of love?

Romeo: Of her favour, where I am in love

Benvolio: Atlas, that love, so gentle in his view, should be so tyrannous and rough in proof

Romeo: Atlas, that love, whose view in muffled still, should without eyes, see pathways to his will

[…]

Benvolio: Tell me in sadness, who is that you love

Romeo: Bid a sickman is sadness make his will”

 

“Romeo: Give me a torch. I am not for this ambling. Being but heavy, I will bear the light. […] You have dancing shoes with nimble soles. I have a sole of lead so stake me to the ground I cannot move.”

 

“Mercutio: If love be rough with you, be rough with love. Prick love for pricking, and you bent love down.”

 

“Mercutio: Tut, dun’s the mouse, the constable’s own word: If thou art dun, we’ll draw thee from the mire. If this sir- revelence love where in thou stick up to the ear. Come, we burn daylight, ho.

Romeo: Nay, that’s not so.

Mercutio: I mean, sir, in delay we waste our lights in vain, like lamps by days. Take out good meanings for our judment sits five times in that ere.

Romeo: And we mean well is going to this mask, but tis no wit to go?

Mercutio: Why, may one ask?

Romeo: I dreamt a dream tonight.

Mercutio: And so did I

Romeo: Well, what was yours?

Mercuito: That dreamers often lie

Romeo: In bad asleep while they do dream things true.”

 

“Be brisk a while, the longer liver take all” : kẻ sống lâu hơn thì được tất

“The sport is at the best” : Khi cuộc chơi vui nhất thì nên về

“Romeo: Love goes toward love, as schoolboys from their books. But love from love, towards school with heavy looks”: Tình yêu mà đi với tình yêu, như học sinh rời khỏi sách vở. Nhưng tình yêu mà phải xa tình yêu, là đứa bé phải trở lại trường với cái nhìn não nề.

 

“Romeo nói về Mercutio: Thưa bà ông ta là người mà trời sinh ra và tự hủy hoại mình.”

 

“Tybalt: Hãy theo sát ta, vì ta sắp nói đây. Chào các quý ông tôi có một vài lời muốn nói với một trong hai ông.

Mercutio: Chỉ một lời thôi? Và với chỉ một người thôi? Thêm vào cái gì cho đủ đôi chứ: cứ cho là một lời với một nhát đi.”

Đào hoa ký.

Ta nắm trong tay thiên hạ, nhưng không giữ nổi tay ngươi. Đổi ngàn dặm đào hoa lấy một ý cười, những tưởng ngươi có thể vui vẻ bên ta, ngờ đâu lại giúp ngươi an nhiên mà siêu thoát.

Ngươi nói ta với ngươi chính là âm dương cách biệt, đoạn tình cảm này e rằng chỉ có thể đợi đến kiếp sau. Ta đứng chôn chân giữa rừng đào, mắt lạnh lẽo nhìn về phía mà ta chắc rằng ngươi ở đó mà nói “Kiếp sau của ngươi hay kiếp sau của ta?”

Ngươi không trả lời. Ta thực muốn nhìn xem  lúc này trong mắt ngươi có ta hay không, muốn nhìn xem biểu cảm của ngươi là gì. Ta chỉ còn biết ráng mà mường tượng lại gương mặt ngươi, nhưng chỉ cần nghĩ đến vẻ thương hại mà ngươi có thể dành cho ta thôi cũng khiến ta ngạt thở.

Gió thổi, hoa rơi. Ta đứng lặng trong cảnh cánh đào bay tuyệt sắc như thế. Ta bỗng nhớ có lần ngươi nói “hoa đào đẹp nhưng mau tàn, mà có lẽ chính vì mau tàn mới khiến người ta lưu luyến đến thế.”. Hóa ra tất cả chỉ là ta đa tình. Tình cảm bao năm của ta cũng không thể sánh được với khoảng thời gian ngắn ngủi giữa ngươi và tiên đế Lưu thị.

Lưu đế, ta không rõ hắn là người thế nào, sử sách cũng chỉ viết về hắn với vài dòng qua loa. Một anh hùng trong thời loạn thế, một kẻ ngoài bình nội loạn trong diệt gian thần họ Quách rồi thống nhất thiên hạ. Lưu đế làm vua trong hai năm, sau vì bạo bệnh mà băng hà. Chuyện của hắn, Quách An Nhiên ngươi cũng chỉ kể qua loa với ta. Ngươi hận hắn vì hắn lừa ngươi rồi hại cả gia tộc ngươi. Thế mà ngươi luôn cảm thấy áy náy vì kéo ta vào mối thù của ngươi. “Ngươi không cần bận tâm về chuyện đó”, ta đã nói như thế. Vì sao ư, vì ta hận hắn, lúc này đây ta càng hận hắn hơn. Bởi hắn đã cướp mất trái tim của ngươi rồi, ta có muốn đòi lại cũng không tìm được kẻ để đòi.

Cái ta sợ không phải âm dương cách biệt, vì ta biết ngươi của kiếp sau chắc chắn không tìm ta của kiếp này, chắc chắn không đợi ta của kiếp sau. Cái ta sợ là đến tận cùng, ta chẳng là gì với ngươi cả.

Một luồng kình phong nổi lên, cánh đào cuộn trong gió. Giữa biển hồng ấy, ta như thấy ngươi đứng trước mặt mỉm cười với ta. Môi ngươi mấp máy, rồi tan biến vào hư không.

“Ta xin lỗi.”  Chỉ có thể là vậy thôi.

 

Than hồng trong đôi mắt

BuiscuitsAndDiscontent

Tình trạng: 1/1 chapter, 15/8/2015

Translator: comuaxuan

Nguồn: đây

Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, đừng mang ra khỏi đây.

Tóm tắt: Đừng nhìn ngọn lửa nào quá lâu, nếu không thì nó sẽ nhảy xồ ra và nuốt chửng bạn. Nó sẽ nguyền rủa bạn, và bạn sẽ ước bạn không bao giờ nhìn vào ngay từ đầu.

Notes: Tôi viết nó từ một, hai năm trước. Cũng đã lâu lắm rồi. Hy vọng rằng nó sẽ hay.

 

 

 

Đừng nhìn ngọn lửa nào quá lâu, nếu không thì nó sẽ nhảy xồ ra và nuốt chửng bạn. Nó sẽ nguyền rủa bạn, và bạn sẽ ước bạn không bao giờ nhìn vào nó ngay từ đầu.

Ginko hít một hơi thuốc và nhả ra làn khói trắng mỏng từ phổi. “Mùi gì mà thơm vậy nhỉ?” Anh lẩm bẩm trong khi bụng réo lên vì đói. Xung quanh anh là màu xanh của cây cỏ, nó chỉ bị gián đoạn bởi màu nâu của một căn nhà kiểu Nhật truyền thống ngay giữa khu rừng mà anh đang đi bộ qua.

Ngôi nhà trở thành đích đến hiện tại của anh. Anh vừa đi sâu vào trong bụi rậm vừa mang chiếc hộp hình chữ nhật màu nâu vàng, to và nặng trên vai. “Có phải mùi đồ ăn không nhỉ?” Anh mỉm cười khi nghĩ tới một món ăn ngon. Nhờ công việc có chút kỳ lạ của mình mà anh có một ít tiền, tuy vậy món ăn “ngon” – như món ăn nhà nấu – không phải là thứ thường có đối với Ginko. Và Ginko chắc rằng mùi này ắt hẳn là mùi món ăn ngon.

Khi Ginko đến gần ngôi nhà, mùi càng đậm hơn, ah, anh nhỏ rãi rồi. Cái bụng cồn cào cũng yên được phần nào. Cuối cùng, anh đứng trước cửa ngôi nhà và gõ nhẹ. “Xin chào?” anh nói lớn. Một giọng nói nhẹ nhàng đáp lại. “Mời vào.”

Nếu như không phải anh thực sự nghe thấy một giọng nói, anh sẽ tưởng là tiếng gió thì thào mà bỏ qua nó.

Ginko nhướng mày, rồi anh kéo cánh cửa và bước vào. “Vào đi! Vào nhanh lên!” Giọng nói như yêu cầu lại vì lý do nào đó anh không hiểu được mà sợ hãi ánh sáng lọt vào. Anh vâng mệnh và trong một lúc, anh chẳng thấy được gì. Một khoảng trống đen đặc phủ trong ngôi nhà, như bị bóp nghẹt bởi tấm chăn màu mã não.

Anh đảo mắt, và bắt đầu thấy mép của đồ đạc. Anh nhìn thấy một cái bàn thấp, nhỏ nằm ở giữa phòng, cạnh đó là ánh lửa leo lét, đám than hồng chỉ là còn của chút lúa mạch cháy dở. Anh cũng thấy một cái nệm ngủ được cuộn lại để ở góc phòng. Phần còn lại của căn phòng chẳng có gì ngoại trừ một thứ khác. Một người phụ nữ dáng mảnh dẻ ngồi im lặng trước cái bàn, đôi mắt nhắm chặt.

“Cô là người gọi tôi đến?” Anh hỏi, giọng không khác gì thì thầm. Sự im lặng bao trùm căn phòng nặng nề đến nỗi anh không dám phá vỡ nó. Người phụ nữ gật đầu, rồi nói, lần này thì nói to hơn.

“Một người bạn của tôi nói anh có sức mạnh có thể giúp tôi biết cái gì đang xảy đến với mình, tại sao tôi lại nhìn thấy chúng khi có ánh sáng, có lẽ, anh có thể chữa khỏi cho tôi”. Ginko nhún vai và cẩn thận quan sát người phụ nữ. “Có lẽ thế. Nó còn tùy thuộc vào việc cô gặp chuyện gì. Cô nói có chuyện gì đó với mắt mình, tôi tin.” Người phụ nữ lại gật đầu và chầm chậm mở mắt ra.

Ginko thấy ở chúng, không có gì đặc biệt cả. Đôi mắt màu đen sậm (*), yếu ớt phát sáng nhờ ánh lửa từ đám tro sắp tàn. “Dù không hiện lên màu sắc thì tôi vẫn có thể thấy cô. Không có con đom đóm nào xuất hiện à. Lạ thật”

*Nguyên tác: dark, obsidian eyes. Obsidian: đá vỏ chai hay đá thủy tinh núi lửa, một loại thủy tinh rhyolite có hàm lượng silic dioxit cao (chiếm khoảng 65% đến 80%), được hình thành từ dung nham đã phun trào của núi lửa. Nó có dạng cấu trúc tinh thể trung gian giữa cấu trúc của tinh thể rắn và cấu trúc hỗn độn của khí. Đá này có thể được tìm thấy bất cứ nơi đâu có hoạt động núi lửa.

Đá thủy tinh núi lửa có các màu như đen, nâu, lục, lam, tím,…đôi khi có chấm lốm đốm màu trắng bên trong, nhưng đặc trưng thường hay thấy nhất là màu đen. Đặc biệt Obsidian snowflake có chấm với màu trắng trong đá như tuyết rất đẹp, loại giá trị nhất là Obsidian cầu vòng với ánh tím, ánh sáng, đôi lúc có bảy màu xen lẫn những dãi vàng kim óng ánh.

Lớp đá nhìn bóng như mặt cắt của thủy tinh nên còn được gọi là đá thủy tinh núi lửa.

Cô thở dài và nhanh chóng nhắm mắt lại, điều này mang đến một tấm màng đen đặc hơn cả lúc trước. Cô véo nhẹ vào phần cầu xương ở mũi, rồi bỗng nhiên trầm tư, ngồi im lặng. “Đom đóm?” Ginko tò mò hỏi khi thấy hành động của cô. Cô gật đầu.

“Là đom đóm.”

Ginko xoa cằm, và chậm rãi hạ chiếc hộp trên lưng xuống. Sau đó anh tiến đến chỗ cái bàn nhỏ trước mặt người phụ nữ. Anh ngồi xuống và quan sát cô, đồng thời nghĩ xem tiếp theo phải làm gì, làm sao để chẩn bệnh cho người này.

“Nói cho tôi biết những điều về cô cũng như việc những con đom đóm trở thành như thế.” Người phụ nữ gật đầu và hé mắt một chút, nhìn chăm chăm vào cái bàn. Cái nhìn của cô hướng lên trên, hướng về khoảng trống giữa đôi mắt của Ginko, một mánh này làm anh thực sự tin cô ta đang nhìn chòng chọc vào mắt mình.

“Tôi tên là Shizu. Năm nay tôi 21 tuổi. Tôi dành cả đời mình để sống ở ngôi nhà này. Và đó là lỗi của tôi khi không bao giờ bỏ nó.”

 

Hồi nhỏ, Shizu luôn bị thu hút bởi ngọn lửa cháy bập bùng suốt đêm ở nhà mình. Cô bé Shizu sợ bóng tối, thế nên ban đêm, cô chỉ ở những nơi có ánh sáng vì sợ rằng bóng tối sẽ nuốt chửng lấy mình.

Bố mẹ cô không nhận ra chứng sợ bóng tôi cũng như sự say mê với ngọn lửa của cô. Điều huyền bí của lửa là cái gì đó mà bất cứ ai cũng từng suy nghĩ tới. Họ đơn thuần cho rằng Shizu nghĩ về tuổi thơ của mình. Họ đã nhầm.

Shizu chưa bao giờ kể với bố mẹ mình vì cô sợ rằng họ sẽ không bao giờ hiểu. Cô nhìn thấy những sinh vật kỳ lạ lơ lửng trong phòng mình, đặc biệt là xung quanh ngọn lửa cháy trong đêm. Chúng như những bóng ma tỏa ra màu trắng ngọc trong suốt, màu trắng tựa vải của kimono dùng cho lễ cưới mà có lần mẹ cô lấy ra khỏi tủ và cho cô xem. Chúng có rất nhiều hình dạng, kích thước và đối với Shizu chúng thật đẹp.

Cô gái với mái tóc đen huyền nghe tiếng thì thầm của chúng và ngắm chúng nhảy múa. Cô không bao giờ biết chúng nói cái gì, những sinh vật vô dạng ấy, bởi lời của chúng quá nhỏ. Tất cả những gì cô biết là cô phải hiểu chúng. Thế là cô nhìn chăm chăm vào ngọn lửa trong một khoảng thời gian dài, rồi cô nhắm chặt mắt lại và lại mở mắt ra. Khi cô làm thế, những sinh vật như đom đóm kia xuất hiện, dù chỉ ở đuôi mắt cô. Khi cô đảo mắt để nhìn thẳng vào chúng thì chúng biến mất.

Ban đầu, những con đom đóm chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn, năm phút là kịch kim. Nhưng khi thời gian nhịp nhàng trôi qua và Shizu nhìn ngọn lửa ngày càng nhiều thì những con đóm đóm ở trong tầm mắt cô càng lâu. Cách chúng nhảy múa cho cô thật đẹp. Chúng mờ ảo, lắc lư và cô muốn chúng mãi mãi ở đây, bên cô, chạy xa khỏi bóng tối lúc đêm về.

Một đêm, cô đã nhìn ngọn lửa một lúc lâu. Chắc cũng tầm một tiếng đồng hồ. Cô hầu như không chớp mắt, thậm chí khi đống than hồng sắp cháy hết. Cuối cùng thì, khi cô nhắm đôi mắt mệt mỏi và ngập nước lại rồi lại mở mắt ra, những con đom đóm nhảy múa một cách uể oải. Cô mỉm cười và ngắm chúng lúc nữa. Sau đó, cảm thấy đã mệt, cô bắt đầu sửa soạn đi ngủ. Cô nghĩ về việc chúng sẽ biến mất lúc bình minh và chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, những con đom đóm vẫn ở trong tầm mắt cô. Shizu cảm thấy một cơn đau nhức trong người. Chúng đáng nhẽ đã biến mất, cô nghĩ. Tại sao chúng vẫn ở đây? Shizu cố gắng tiếp tục ngày hôm đó một cách bình thường, nhưng không thể. Mọi thứ được bao quanh bởi màu sắc do những con đom đóm tạo ra. Một số là trắng, một số là xanh lam. Nhưng đa phần là ở các sắc đỏ khác nhau. Những màu sắc làm cô kinh sợ. Không ngừng.

Cô nói với bố mẹ nhưng họ không hiểu nó là cái gì hay màu sắc là cái ý gì. Họ đi gặp bác sĩ, những người mà họ nghĩ có thể giúp con gái mình loại bỏ thứ màu sắc bao phủ mọi thứ nó nhìn thấy. Không ai tìm thấy thứ gì khả dĩ có thể gây nên chuyện đó ở mắt cô. “Có lẽ cô ấy chỉ tưởng tượng ra thôi.”, họ nói. Shizu muốn khóc òa lên bởi vì cô có thể thấy những màu đó, chúng thật kinh khủng, và ý nghĩa của chúng nhanh chóng trở nên rõ ràng với cô sau khi cô nói với bố mẹ.

Cô có thể thấy một người thân thiết nào đó sắp chết như thế nào. Nhờ cường độ màu sắc mà cô biết khi nào họ chết. Vì cô ngày càng kém tỉnh táo nên cô ở trong nhà thường xuyên hơn, cho đến khi rốt cục, cô không bao giờ ra ngoài nữa. Cô sợ phải bước ra ngoài kia để rồi nhìn thấy những ngày còn lại của mọi thứ đang sống quanh mình.

Và một ngày, cô nhìn vào mẹ mình và tháy một màu đỏ tươi, rực cháy như mặt trời. Shizu cắn môi để ngăn bà nhìn mắt cô ngập nước. “Mẹ ơi? Dạo gần đây mẹ có thấy khỏe không?” trong bóng tối của ngôi nhà họ, mẹ cô dời mắt khỏi đống quần áo đang gấp dở và nhìn Shizu một cách kỳ cục. “Dĩ nhiên rồi, con gái. Tại sao mẹ không khỏe chứ?” Màu đó vẫn quấy rầy Shizu và cô thấy bà đang gặp nguy hiểm.

Năm ngày sau, mẹ cô chết vì một căn bệnh lạ. Shizu đau khổ ngồi bên bà.

Có lẽ… có lẽ nếu mình nói với mẹ, mẹ đã làm gì đó khác đó và sẽ vẫn sống. Shizu nghĩ.

Giờ thì chỉ còn Shizu với bố, thậm chí bố cô không biết sắc màu cô thấy có thể báo trước tương lai. Cô không thể tự mình nói với ông. Một năm sau khi mẹ cô qua đời, xung quanh bố cô xuất hiện màu đỏ lạt cảnh báo rằng ông không còn nhiều thời gian nữa.

Lại một lần nữa, như cô từng hỏi mẹ, cô nói với bố rằng: “Bố ơi, dạo gần đây bố có thấy khỏe không?” Ông gật đầu, giọng nói kẹt lại trong cổ họng khô khốc. Nỗi đau đớn với cái chết của vợ vẫn nặng nề như cái ngày bà ra đi.

“Bố ổn, Shizu.” Ông lẩm bẩm bằng giọng khàn khàn. Cô cắn môi và ráng lấy hết can đảm mà nói cho bố cô biết về khả năng của cô, nhưng cô không làm được. Một tháng sau, bố cô chết. Ông treo mình ở bên ngoài căn nhà của Shizu.

Tuy vậy, Shizu không bao giờ nói với ai sự thật về cái chết của bố cô. Cô gắng sức chôn cất ông và nếu có ai hỏi về cái chết của ông, cô nói dối nửa vời. “Ông chết vì bệnh tim”, cô thì thào với người đến thăm như vậy.

Theo một cách nào đó, ông thực sự như thế.

Tám năm trước, Shizu mười bốn tuổi. Sau chuyện đó, thành thử cô sống một mình. Cô tồn tại nhờ vào lượng thực phẩm ít ỏi mà người làng sống gần cánh rừng cho mình, do họ thương cảnh mồ côi cha mẹ của cô. Cô bảo họ để thức ăn bên ngoài và không cho một ai vào trong nhà, ngoại trừ một số ít được chọn. Và thế, Shizu sống đơn độc và lặng lẽ cho đến ngày mà cô được nghe kể về Ginko, người đàn ông có thể giúp cô thoát khỏi những con đom đóm khủng khiếp sống trong mắt mình.

 

“Đó là câu chuyện của tôi, Ginko.” Cô nói và cúi đầu xuống thấp hơn. Cô mím môi khi câu chuyện kết thúc. Ginko im lặng một lúc và suy nghĩ. Bỗng nhiên, anh nhổm dậy khỏi chỗ ngồi, rồi lao tới chỗ tủ thuốc của mình mà rút ra một cuộn giấy. Trải nó ra, anh chỉ vào một sinh vật. Shizu mở mắt một chút và nhìn chằm chằm vào tờ giấy, mắt không dời khỏi bức vẽ sinh vật đó. Nó trông chẳng khác gì con đom đóm mà cô thấy trong mắt mình.

“Đây là gì?”

“Nó được gọi là Hoka-han.”

“Tôi biết nhờ những dòng chữ bên dưới bức họa, nhưng rốt cuộc nó là giống gì? Nó giống một trong những sinh vật mà tôi nhìn thấy quanh đống lửa lúc nhỏ. Chúng là gì?” Ginko mỉm cười. “Chúng là Mushi.”

Shizu nhướng mày. “Mushi?”

Ginko gật đầu. “Cứ cho là như thế đi.” Đoạn anh nâng cánh tay trái lên cho cô xem. “Hãy tưởng tượng mỗi ngón tay trên bàn tay cô đại diện cho tất cả sinh vật sống. Đầu của ngón giữa là chúng ta, con người, vì chúng ta so với dạng khỏi thủy lấp đầy Trái Đất ban đầu là tiến được xa nhất. Thực vật, động vật và tất cả những sinh vật khác con người nhìn thấy là bốn ngón còn lại. Bây giờ, nếu cô lần theo mạch máu chảy bắt đầu từ những ngón tay, chúng đều tụ lại ở cổ tay đúng không?” Shizu gật đầu, cô lần theo chỉ dẫn từ ngón giữa bàn tay trái tới cổ tay.

“Khi cô di chuyển lên trên, sự sống càng ngày càng đơn giản đi, càng ngày càng giống dạng sinh vật sơ khai nhất. Đến cuối cùng, ở quanh đây.” Ginko chỉ vào khu vực phía trên trái tim mình. “Cô tiến đến dạng sống sơ khai nhất, và chỉ một số người nhìn thấy những sinh vật tựa ma quỷ đó, họ gọi nó là mushi.”

Shizu gật đầu. “Vậy, nếu tôi hiểu đúng thì mushi có tồn tại nhưng hầu hết mọi người không thấy chúng?” Ginko gật đầu. “Chúng gần gũi nhất với thứ được gọi là Dòng chảy Sự sống, hay Koki.” Shizu gật đầu. “Vậy thì, tôi có thể nhìn thấy chúng. Tại sao nó quan trọng vậy?”

“Bởi vì thứ ở trong mắt cô là những con Hoka-han này. Có một cách có thể đuổi chúng ra, thậm chí ngay cả khi chúng ở đấy đã lâu. Tôi cần nhìn rõ hơn tình trạng của mắt cô.” Shizu nhắm mắt. “Không. Tôi sợ rằng mình sẽ nhìn thấy những màu đó.”

Ginko thở mạnh. “Không đâu. Nếu giờ cô không nhìn chúng, cô sẽ không thấy tôi (*). Tôi có thể quấy rầy mushi, đưa chúng ra khỏi thói quen hàng ngày. Ngoài ra thì chỉ mất một lúc thôi.” Shizu thở dài, dù vẫn cảnh giác nhưng từ từ run rẩy mở mắt ra.

*Nguyên tác: No you won’t. If you haven’t seen them by now, you won’t see them the duration of my stay

“Được rồi” cô lẩm bẩm. Miệng Ginko vẫn duy trì trạng thái một đường thẳng khi anh tiến đến chỗ hộp thuốc và lôi ra một cây nến và một dụng cụ trông như kính viễn vọng.

“Ngồi ngay trước mặt tôi.” Shizu làm theo và ngồi xuống trước mặt anh. “Mở to mắt ra.” Một lần nữa, Shizu nghe lời, và để bản thân bị ôm trong màu sắc. Không có gì cả. Cô thở phào nhẹ nhõm. Những con đom đóm vo ve quanh mắt cô, nhảy rất nhanh.

Khi Ginko nhìn chăm chú vào mắt cô nhờ dụng cụ như kính viễn vọng thì cô nói. “Sao chúng có thể vào trong mắt tôi được nhỉ?” Ginko đáp lại một cách rất chậm, như thể mình vừa bị phân tâm.

“Khi cô nhìn chằm chằm vào ngọn lửa. Một lần nào đó cô giữ cho mắt mở lâu, thế là chúng có thể chui vào và làm tổ trong đó. Nếu như cô nhìn vào trong mắt đủ gần chúng sẽ phát sáng. Chắc chắn trong mắt cô có chúng rồi.” Ginko cất cái kính viễn vọng đi. “Nhắm mắt vào.”

Cô gật đầu và để mí mắt đóng lại. Bóng tối quen thuộc lại bao phủ lấy cô. “Anh có thể chữa khỏi cho tôi đúng không?” Ginko gật đầu và thấy cô đã nhắm mắt như yêu cầu. “Ừ, cũng khá đơn giản. Cô sẽ lấy chúng ra như cách cô cho chúng vào vậy.” Một gút sợ bắt đầu buộc chặt lấy dạ dày của cô. “Anh không định…?”

“Cô phải nhìn ngọn lửa như thể lần cuối cùng, Shizu.” Shizu nuốt khan, sau một vài phút im lặng, cô nói. “Nếu như cách này có thể giúp tôi không nhìn thấy những tiên báo ấy, tôi sẽ làm.” Ginko thắp nến lên và dập tắt chỗ than hồng trong bếp lửa nhỏ giữa phòng.

“Tôi sẽ để cây nến trước mắt cô và cô phải nhìn nó không chớp mắt cho đến khi tôi bảo cô nhắm mắt lại.” Shizu gật đầu. “Được, tôi đã sẵn sàng.” Ginko đặt ngọn lửa tí tách lại gần mắt cô. “Mở mắt ra nào.”

Cô mở to mắt. Đã được một lúc, chẳng có gì xảy ra cả. Sau đó, Ginko nhìn thấy những sinh vật màu trắng, lộn xộn trượt ra khỏi mắt cô và lắc lư vào ngọn lửa của cây nến như lũ thiêu thân. Rồi, càng nhiều những sinh vật trượt khỏi mắt cô và tất cả chúng tụ tập quanh ngọn lửa, nhảy múa và thì thào.

“Chúng thật đẹp”. Shizu lẩm bẩm, không chớp mắt. Ginko gật đầu, chớp mắt liên tục và ngắm nhìn lũ Hoka-han màu bạc trong mờ. Khi con mushi lang thang cuối cùng ra khỏi mắt Shizu, Ginko tóm lấy thời cơ.

“Nhắm mắt lại nhanh. Shizu!”

Shizu nhắm chặt mắt và đợi. Ginko thổi tắt nến, để căn phòng chìm vào bóng tối. Ginko nheo mắt lại nhìn lũ Hoka-han lơ lửng bên trên trần nhà và trong luồng ánh sáng trắng nhạt, chúng biến mất. “Cô có thể mở mắt ra được rồi, Shizu. Chúng đi rồi.”

Shizu từ từ mở mắt. “Tôi không nhìn thấy màu sắc nữa đúng không?” Ginko gật đầu. “Có muốn tôi mở cửa không?” Shizu gật mạnh rồi nhận ra Ginko có lẽ không nhìn thấy cô trong căn nhà tối om này. “Vâng! Phiền anh!” Ginko đứng dậy và chầm chậm mở một cánh cửa.

Shizu nheo mắt, ánh sáng từ ngoài vào làm đau cô, lúc đầu. Một lát sau, mắt cô đã điều chỉnh được và cô cười rộ lên trong sung sướng. “Màu sắc biến mất rồi! Biến mất rồi!” Cô nhảy bật lên, và chạy ra ngoài, quay vòng trong ánh sáng mặt trời, nhảy múa đến vui.

“Cảm ơn! Cảm ơn anh rất nhiều!” Cô cười thật to và chạy đến chỗ Ginko như một đứa trẻ. “Cảm ơn anh rất nhiều, Ginko.” Cô nói rất nhẹ và mỉm cười. Ginko phẩy tay, một nụ cười tươi hiện trên khuôn mặt. “Trước đây tôi đã gặp chuyện thế này rồi, nhưng chưa thấy trường hợp nào nặng như của cô. May là vẫn chữa được.”

“Bọn Hoka-han sẽ ra sao?” Dù những con mushi này làm cô sợ, nhưng một phần trong cô vẫn lo cho chúng. “Chúng sẽ ổn thôi. Chúng sẽ trôi dạt đâu đó để tìm ngọn lửa khác. Chúng là dạng mushi du hành, và nếu không tìm thấy vật chủ, như cô chẳng hạn, chúng sẽ không cố định ở đâu cả.” Shizu gật đầu.

“Tôi rất vui. Dù chúng làm tôi sợ, chúng vẫn là thứ đẹp nhất mà tôi từng thấy.” Ginko gật đầu. “Mushi thường trông như thế.” Ginko mỉm cười (*). “Giờ, xin phép cô, tôi phải đi rồi.” Shizu chau mày. “Nhưng anh đã đi cả một chặng dài! Chắc chắn anh đói lắm rồi!”

*Nguyên tác: Ginko smiled, although barley. Mình không hiểu although barley nghĩa là gì.

Ginko đang định phản kháng thì bụng lại réo. Kí ức về cơn đau dạ dày lại ập đến. Anh mỉm cười rồi vò đầu, hơi chút xấu hổ. “Tôi nghĩ một chút thức ăn cũng không tổn hại gì. Sau đó tôi sẽ đi. Coi như tiền ăn trả cho việc tôi giúp cô đi.”

Hai người dùng bữa ở ngoài trời, cùng nhau ngắm hoàng hôn lẫn sắc cây chuyển sang màu mận chín trong ánh sáng sắp tàn của một ngày. “Um, Ginko, anh có thể cho tôi một hoặc hai cuộn giấy về mushi không? Cả cách chữa nữa ý?” Ginko nhướng mày.

“Tôi muốn giúp đỡ người khác, như anh đã giúp tôi. Tôi muốn sống ở trong một ngôi làng và giúp đỡ mọi người. Tôi nghĩ, tôi chả còn gì để làm ở đây cả.” Shizu nói, thô bạo chỉ về phía căn nhà. Ginko nghĩ ngợi một lát, rồi nhún vai. “Được thôi. Một ngôi làng có một người biết về mushi cũng không sao cả. Tôi sẽ để lại cho cô một vài tờ.”

 

Người ta kể rằng có một cô gái có thể nhìn thấy màu của cái chết, cô nhốt mình lại để ngăn không cho bản thân hay ai đó phải chịu những việc do màu sắc gây ra. Tin đồn về cô từ từ lan xa, sau đó người ta lại nói cô đã được chữa khỏi và không ai tìm thấy cô nữa. Dù vậy, một thời gian ngắn sau, thiên thoại về một cô gái có thể nhìn thấy những thứ dị thường, những sinh vật như bóng ma và chữa những căn bệnh kỳ lạ mà không bác sĩ nào làm được.

Ba hạt đậu rưỡi trong vỏ

Sleepylavender

Tình trạng: 2/4 chapter, ongoing

Translator: comuaxuan

Nguồn: đây

Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, xin đừng đem ra khỏi đây

Tóm tắt: Vợ chồng nhà Fujiwara sống hạnh phúc bên nhau, nhưng cả hai đều cảm nhận được khoảng trống tồn tại trong đó….cho đến khi họ gặp Natsume Takashi. Đối với họ, gặp cậu là để thương cậu và yêu cậu.

Fic này là tổng hợp những mẩu chuyện nhỏ ở nhà Fujiwara. Có lẽ hơi sến súa và sướt mướt nhưng đôi khi, một chút an ủi nhỏ cho tâm hồn là cần thiết, nhỉ?

Chapter 1: Touko

Touko-san có lẽ là một cô bé hơi ồn ào một chút, luôn luôn có một quan điểm và khát vọng sống mãnh liệt. Cô ấy trưởng thành với một tâm lý mà ngay cả những người lính cũng phải ghen tị, và tuy sinh mệnh bé nhỏ của cô trước đây thỉnh thoảng khiến cô bơ phờ nhưng Shigeru của cô luôn đột kích bằng nụ cười ngọt ngào, kiên định. Họ lấy nhau lúc trẻ và rất hạnh phúc – dù cho có chuyện gì xảy đến với họ, họ sẽ đón nhận nó với bàn tay và trái tim cùng chung kết nối. Họ không có con, họ đã cố thử tất cả các phương pháp tự nhiên để có thể có một đứa trẻ mang đến cho họ những cảm xúc vô bờ, nhưng đều không thành công. Một Touko-san luôn mạnh mẽ và lạc quan sống rất hạnh phúc với Shigeru-san và dù tuổi tác đã bắt đầu ảnh hưởng tới họ trong những thói nhỏ nhất nhưng cả hai chưa bao giờ nản lòng, cứ thế họ đi con đường của riêng minh mặc kệ những điều bán tàn hay người nhà tức giận. Họ cảm thấy như thể nó sẽ không xảy ra như thế, theo thời gian và những điều huyền bí của thế giới tự nhiên, họ chắc chắn sẽ tìm được con đường khác.

Điều đó đã đến vào cái ngày mà Shigeru-san từ đám tang về nhà trong tâm trạng bối rối khó hiểu và cứ thế suốt vài tuần liền. Dù không biểu hiện ra bằng lời nói hay tâm tư nặng nề nào đủ để giáng đòn đau đớn nhưng cả hai người đều muốn có gì đó lấp đầy cuộc sống tĩnh lặng của mình, có gì đó để thương yêu. Tất cả những con vật họ nuôi dường như đều tìm được con đường của chúng ở nơi khác, và họ chấp nhận khoảng trống cô đơn trong vỏ đậu của mình với một nỗi buồn khắc kỷ (*). Một sự kích động đột ngột nắm lấy Touko-san khi Shigeru-san lao đến ngồi bên cô, và khoảnh khắc cô nghe đến tên đứa bé, cô chỉ biết thế. Cô không rõ chính xác thì cô biết cái gì, cô chỉ biết rằng cái tên Natsume Takashi đẵ khắc vào tâm khảm và mặt cô bừng sáng lên như “đèn lồng” của đom đóm.(**)

*Nguyên tác: a stoic kind of sadness ; khắc kỷ (theo wiki) : xét về mặt đạo đức, chủ nghĩa khắc kỷ chủ trương sống khắc khổ, chịu đựng trong nghịch cảnh. Có lẽ ở đây muốn nói nỗi buồn dai dẳng phải chịu đựng. 

** nguyên tác: face alight like a warm bulb of a firefly. Bộ phận phát sáng của đom đóm gọi là “đèn lồng”, nằm ở phần bụng.

Rồi Shigeru-san nói cho cô những thông tin sơ sài mà chú khó khăn lắm mới góp nhặt được sau khi quan sát cậu bé từ xa, họ quyết định không thể để cơ hội này tuột mất. Touko-san cảm giác như thể cậu bé là đứa trẻ cô đơn nhất thế giới. Cô vừa làm bữa tối vừa lắng nghe  câu chuyện, câu chuyện kết thúc cũng là lúc cô khóc nức lên dù rằng bản thân chỉ biết chút thông tin ít ỏi mà Shigeru-san có được. Cô biết rằng mình sẽ cố gắng hết sức vì đứa trẻ này. Thậm chí nếu Natsume Takashi không chấp nhận họ, cô cảm thấy rằng đứa bé mà trong những dấu chân thấm đẫm bi kịch ấy có thể luôn luôn có ngôi nhà thứ hai cùng họ, ít nhất là như vậy. Shigeru-san hết sức đồng tình, chú chịu trách nhiệm phần lớn giấy tờ trong khi Touko-san chuẩn bị tất cả những gì cô ấy có thể nghĩ tới, vấn đề này thành thử mang đến cho họ một tinh thần mới trong nhiệm vụ của mình.

Và cái ngày cô gặp cậu bé đó cũng đến, đứa trẻ luôn bị gọi là kẻ nói dối đó, người mà cũng không biết chút gì về họ hàng hay gia đình mình. Thậm chí nếu các câu chuyện đều là về khoảng thời gian không tốt của cậu với những gia đình sống cùng khi trước, nếu họ cũng bị gọi như thế thì, cô biết một người như Shigeru-san hay có lẽ bất cứ người nào còn sống lớn hay nhỏ cũng đều cần thương yêu và được thương yêu.

Hoàn toàn bất ngờ và có chút lo lắng từ khoảnh khắc mà cô gặp đứa trẻ cho đến khi lúc ở bệnh viện. Dưới ánh sáng nhàn nhạt lần đầu tiên họ gặp nhau và trong những tấm chăn vô trùng ở bệnh viện, cô đã gặp một thiếu niên với một vẻ đẹp kỳ lạ và thân hình mong manh tưởng chừng như khó có thể chống trụ được, tiềm ẩn nguy cơ có thể vỡ tan vào lúc nào đó(*). Cô nghĩ rằng cô có chút thiên vị muốn đắp thêm tí thịt vào xương thằng bé như cách mấy bà mẹ hay thế, cân nặng của cậu vẫn là cái gì đó thật đáng lo ngại.

(*) nguyên tác: [ a uncanny beauty and thin frame that seemed to haphazardly hold him up, threatening to break at a moment’s notice]. Thứ cho mình bất tài không dịch thoát ý được từ haphazardly: bừa bãi, lung tung

Cậu bé có vẻ ngạc nhiên lắm khi biết họ muốn cậu, lúc ấy trái tim cô vỡ ra. Đôi mắt ngấn lệ – biểu cảm đó – trái tim cô liền vỡ tan thành trăm ngàn mảnh. Làm thế nào mà không ai muốn một đứa trẻ dịu dàng như thế này? Từ lời nói của cậu, hành động và biểu cảm của cậu, cô biết cậu có lẽ còn dịu dàng hơn cả Shigeru-san, và cô, bằng tất cả trải nghiệm của cuộc đời mình, không thể hiểu nổi sao không ai muốn dính líu đến đứa trẻ tuyệt vời đó.

Mắt cậu phản chiếu cảm xúc hơn nhiều hơn cậu biết, sự biết ơn dành cho Touko-san và Shigeru-san. Một khởi đầu đầy chông gai, cậu luôn luôn về nhà trong tình trạng dính bẩn hoặc ướt nhẹp hoặc bị thương và cậu sẽ chỉ đau đớn khi họ bắt đầu lo lắng, thế là cố chấp tự làm mọi thứ. Mắt cậu bé chân thực đến lạ rằng nó đau đớn dù vậy cái nhìn đờ đẫn, trong suốt như tấm kính. Cậu nói dối rất thuần thục, cậu luôn ngược lại với những thứ xung quanh, ngoài ra còn có rất nhiều điều mà họ không biết về cậu. Cậu thích món gì, thích ăn gì, thứ gì làm cậu khóc, thứ gì khiến cậu cười?

Có những đêm dài sau khi cậu về nhà làm họ hoang mang và bối rối vì không biết làm thế nào để thể hiện tình yêu thương với một người mà không biết ngôn ngữ của nó ngay từ đầu. Tất cả những gì họ có thể làm là ở bên cậu, vì cậu. Nhưng cậu sẽ cố gắng gạt đi gương mặt lo lắng của họ bằng nụ cười như thể không có chuyện gì xảy ra, với đôi mắt trong vắt không chút nhăn nhó không chút đùa giỡn.

Và như thế họ đã biết cách đưa cậu ra khỏi vỏ bọc của mình như thế nào.

Touko-san bắt đầu tìm cách để cậu bé ở nhà vào những khoảng thời gian đó và dần dần, cậu dường như bắt đầu hiểu ra rằng cậu không phải là gánh nặng mà trái lại, là được chấp nhận ở nhà họ và được yêu thương.

Cậu có những lúc thần trí như hôn mê hết sức kỳ quái nhìn một cái gì đó mà rõ ràng chẳng có gì ở đấy cả, hay đột nhiên hét lên và bắt đầu chạy nhưng cậu bé cười tự nhiên như thế đảm bảo với Touko-san rằng cậu là một đứa trẻ hoàn toàn bình thường. Dù cho hồi bé bất kể “những lời nói dối” của cậu như thế nào hay có chuyện gì xảy ra với cậu, cậu vẫn chỉ là một cậu bé, sau tất cả thì, nỗi buồn và đớn đau ấy cô hy vọng rằng có thể thay nó bằng tình yêu và tiếng cười.

Và sau rồi cậu bé đến gặp họ với lời thỉnh cầu đầu tiên.

Họ đã từng nghĩ đến việc nuôi một con vật nào đó để bầu bạn với Natsume sau khi thấy cậu vẫn khó kết bạn, nhưng cậu dường như là sẽ phản đối ngay. Cậu mang về một con vật, quả thật cô và Shigeru-san chưa từng thấy sinh vật nào kỳ lạ đến vậy, nhưng nó cũng dễ thương và thân thiện và trên hết nó hòa thuận với Takashi. Đôi khi cô cảm thấy con mèo con này như một phần cơ thể của Takashi, kiểu một cái tay hay cái chân khác hay thậm chí là một người anh. Con mèo này ăn nhiều vô kể, lắm lúc chẳng khác chi trong nhà còn có thêm đứa trẻ khác vậy.

Cô đã rất vui khi cậu muốn cái gì đó, cô chiều theo ý cậu ngay. Nếu Shigeru-san nói không – chú ấy sẽ không thế – cô sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để thay đổi ý kiến của chú, bởi vì con mèo thực sự rất quan trọng với Takashi.

Họ không có mấy phép màu thần kỳ có thể khiến Takashi thoải mái vui cười hay giảm dần sự phòng vệ nhưng với con mèo con này, thằng bé thả lỏng nhiều hơn. Ôm con mèo cư xử rất mực không đứng đắn trong tay, cậu thoáng chút cảm động, và thế, từng chút một, Takashi dần ra khỏi cái vỏ của mình.

Cậu bắt đầu làm bạn với bộ đôi Kitamoto và Nishimura và học cách chơi cùng họ, điều này làm Touko-san vui đến phát khóc, nhưng vẫn còn những điều vui hơn nữa. Ngày Shigeru-san nói tổ chức sinh nhật cùng với Takashi là một trong những ngày hạnh phúc nhất của cậu từ khi cậu đến sống trong gia đình họ, và thế mọi thứ đã trọn vẹn.

Dần dần, cậu bé mở lòng ra với họ và cũng quen với ngôi nhà luôn tràn ngập niềm vui này – thậm chí đôi khi cậu còn tin tưởng họ và lo lắng cho họ – đúng hơn là, rất nhiều lần, họ vô cùng sung sướng.

Touko-san không thể không kể lể với tất cả bạn của mình, dù rằng trong tất cả những đứa trẻ, cậu quả thực vẫn xoay quanh những tin đồn kỳ lạ thì họ vẫn thấy như thể mình có một đứa con. Touko-san không biết cậu biết hay thấy những gì, nhưng cô hiểu rõ mình sẽ không bỏ đứa bé quý báu này. Nếu cần cô sẽ đấu tranh, thậm chí nếu cô phải chết.

Vào ngày Valentine trắng đầu tiên của họ, cậu tặng cô bánh quy cậu tự làm, thảo nào cậu và Shigeru-san gần như vắng mặt cả tuần. Cắn một miếng nhỏ, cảm xúc dâng trào trong cô, nước mắt cô bắt đầu tuôn ra như suối. Trước khi cô nhận ra, một bàn tay dịu dàng dùng khăn tay nhẹ lau nước mắt cho cô, cô tưởng chừng mình sắp vỡ ra như sứ thanh hoa.

“Takashi-kun, dì rất vui vì con đã đến sống cùng chúng ta.” Cô sụt sùi, khó có thể diễn tả cô vui như thế nào. Xúc cảm trào ngập và cô không biết liệu mình từng ngượng ngùng thế này bao giờ chưa.

Cô và Shigeru-san sống bên nhau hạnh phúc, yên bình và thỏa mãn.  Nhưng thiếu niên ngại ngùng này bước vào cuộc sống của họ làm nó nhân lên hàng ngàn cảm xúc. “Chúng ta rất yêu mến con, Takashi-kun.” Đứa trẻ này không phải do cô rứt ruột đẻ ra nhưng lại chẳng khác gì con của họ.

Cậu kiễng chân, dường như chết đứng, liên tục xoa tay vào nhau trước khi nó đóng băng. “Không….um….không phiền nếu con cũng yêu mến hai người chứ ạ?”

Cô bật cười, rồi ôm cậu vào lòng. Đứa bé ngốc này lại còn phải liều lĩnh xin phép được yêu họ nữa – như thể họ cũng có lựa chọn yêu thương lại nó vậy. Họ gặp cậu và thương yêu cậu – đứa bé ngọt ngào nhất, kỳ lạ nhất, ngốc nghếch nhất thế giới. Làm sao lại không có ai yêu thương đứa trẻ này chứ? “Dĩ nhiên rồi.”

Touko-san cảm thấy vô cùng tức giận trong suốt nhiều đêm, cố gắng hiểu xem sao những gia đình trước kia lại làm cậu tổn thương đến vậy. Bao nhiêu người đã làm tổn thương cậu bé, họ đã quên cho cậu ăn hay yêu thương cậu bao lâu? Sao họ có thể làm lơ trái tim dịu dàng như thế? Tại sao họ không gặp cậu sớm hơn, hoặc ngay từ đầu để cậu không phải chịu đau đớn?

Cô sẽ chỉ ngủ thiếp đi khi Shigeru-san quay sang và nhắc cô rằng Takashi giờ là con của họ. Đôi khi cô sẽ lên lầu lúc tảng sáng (trước khi cô đi làm bữa sáng) để thấy Takashi ngủ ngon lành, cuộn mình cạnh con mèo. Đôi khi cô phát hiện ra vài vết xước hay vết bầm mới trên người cậu, và cô sẽ lo lắng, nhưng quan trọng nhất cậu vẫn an toàn. Cậu xuống ăn sáng và mỉm cười chân thật và ăn nhiều nữa – như vậy là ổn rồi. Cô tin tưởng Takashi hoặc mèo con sẽ nói với họ nếu cậu cần cái gì đó – vậy là cô mỉm cười, và đợi, và ủng hộ cậu bằng hết sức mình.

Ba hạt đậu rưỡi trong vỏ là vậy nhỉ, Touko-san sẽ không thể tưởng tượng một cuộc sống mà không có Shigeru-san hay Takashi hay chú mèo ngốc, và một cuộc sống không có họ thì với cô nó không đáng sống nữa.

———————

T/N: Ban đầu mình bị thu hút bởi tên của truyện nhưng sau đó cảm thấy chán nản vì cách viết dài dòng không cần thiết của tác giả.